Thơ dịch

Sully Prudhomme (1839- 1907)
LES YEUX
Bleus ou noirs, tous aimés, tous beaux
Des yeux sans nombre ont vu I’aurore ;
IIs dorment au fond des tombeaux,
Et le soleil se lève encore.
Les nuits, plus douces que les jours,
Ont enchanté des yeux sans nombre ;
Les étoiles brillent toujours,
Et les yeux se sont remplis d’ombre.
Oh ! qu’ils aient perdu le regard,
Non, non, cela n’est pas possible !
Ils se sont tournés quelque part ,
Vers ce qu’on nomme I’invisible.
Et comme les astres penchants
Nous quittent, mais au ciel demeurent,
Les prunelles ont leurs couchants,
Mais il n’est pas vrai qu’elles meurent.
Bleus ou noirs, tous aimés, tous beaux,
Ouverts à quelque immense aurore,
De l’autre côté des tombeaux,
Les yeux qu’on ferme voient encore.
Dịch thơ :
NHỮNG ĐÔI MẮT
Xanh hay đen, đều đáng yêu, đều đẹp
Những đôi mắt nhìn về phía rạng đông
Dù đôi mắt đã nằm yên dưới mộ
Thì mặt trời vẫn mọc ở đằng đông .
Ngày chẳng giống đêm, đêm trời dịu mát
Khiến cho bao con mắt đắm nồng say
Tinh tú bao la đua nhau lấp lánh
Bóng tối phủ dầy, mắt chẳng có hay.
Đâu có phải mắt không nhìn thấy nữa
Không, không mắt vẫn hoạt động bình thường
Đang hướng tới nơi nào xa xăm lắm
Chốn ấy vô hình nhưng rất mực yêu thương.
Các vì sao hiện lên trong đêm tối
Rồi khuất đi nhưng vẫn ở bầu trời
Mắt nhắm lại chưa phải là đã chết
Sao và người, từa tựa giống nhau thôi.
Xanh hay đen, đều đáng yêu, đều đẹp
Phóng mắt nhìn vô tận lúc rạng đông
Phía bên kia bao nhiêu là mộ chí
Mắt nhắm rồi ,còn mãi mãi sáng trong.
Nguyễn Duy Yên dịch
Ảnh : Internet

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
lăng mộ đá toyota thanh hóaRèm văn phòng