Ai là tri kỷ (Duy Yên)

                                                                          Ảnh Internet

                                            Viết nhiều chẳng nhớ một bài thơ
                                            Có phải thời gian đã xóa mờ?
                                            Ngọn bút gửi tình vào lãng tử
                                            Thơ mình cứ ngỡ của ai cơ!

                                            Thông minh trời phạt tự bao giờ?
                                            Hứng chịu bởi vì lắm mộng mơ
                                            Quyến luyến nàng thơ nên phận bạc
                                            Trói mình ràng buộc với duyên tơ.

                                            Nếm trải khổ đau giữa cuộc đời
                                            Vẫn vui thơ phú bạn lòng ơi
                                            Gió mây, trăng nước thành tri kỷ
                                            Danh lợi qua rồi, yên phận thôi.

                                            Dừng bến chợ đời tìm thú chơi
                                            Văn chương biển học góp đôi lời
                                            Dở hay phán xét nhờ thiên hạ
                                            Ca khúc khải hoàn sống thảnh thơi.

                                                           Cuối đông Tân Mão
                                                                                         (12-2011)
                                                                                 Nguyễn Duy Yên

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
lăng mộ đá toyota thanh hóaRèm văn phòng