Thơ dịch


                                                       Ảnh Internet                                                
 PIE GAMARA

CHANSON DE CELLE QUI ATTEND

En quarante deux, ils en est allé
Si je vous le dis , si je le raconte
C’est que la lune danse dans les blés
Mon coeur est en fer, son coeur est en fonte

Il  ne  me écrivit que quelques vieux mots
Je me au viens bien, cris yeux mes larmes
Nous avons bien froid, nous n’avons pas d’armes
Ecoutez ce vent dans tous ces rameaux
Nous nous moissons la saison prochaine
Quand il fera chaud, quand il fera doux
Il n’avait par peur des vents et des loups
Mon coeur est en lin , mon coeur est en laine
On dit qu’il est mort , on dit tant des choses…
Après un hiver revient le printemps
Ecoutez ces cris qui sont dans les vents
Pas les nuits venues et les portes closes
Il me l’ont vole , ils m’ont pris ses mains
Il m’ont pris sa chais, sa bouche et son rire
Mais j’attents ses pas sur tous les chemins.

DỊCH NGHĨA : BÀI CA CHỜ CHỒNG

Năm bốn hai anh ấy ra đi
Nếu tôi nói với bạn, nếu tôi kể lại
Khi trăng nhảy múa trên đồng lúa mì…
Tim tôi như sắt lạnh, tim anh như gang cháy

Anh ấy chỉ viết cho tôi mấy chữ từ lâu rồi
Tôi còn nhớ, tôi khóc đầy nước mắt…
Chúng tôi rất rét, chúng tôi không vũ khí
Hãy nghe gió thổi qua những cành cây
Mùa sau chúng ta sẽ cưới nhau
Khi trời ấm áp, khi trời êm dịu
Chúng ta không sợ gió và chó sói
Lòng tôi ấm như lanh, lòng tôi ấm như len

                           (Trang 01)
                                 (Trang 02)
Người đưa tin anh đã chết, người ta nói nhiều điều
Mùa đông qua, mùa xuân đến
Hãy nghe tiếng rít của những trận gió
Trong những đêm sắp đến và các cửa đều đóng kín
Chúng cướp mất người tôi yêu, chúng chiếm cả đôi bàn tay anh
Chúng chiếm cả đôi mắt anh, tôi không thể nói gì cả
Chúng chiếm cả da thịt, miệng và nụ cười của anh
Nhưng tôi vẫn chờ đợi những bước chân anh ở khắp ngả đường đời.
                                     DỊCH THƠ

                          KHÚC CA CHỜ MONG

Anh đi năm ấy bốn hai
Chuyện không kể lại bạn thời biết chi
Trăng soi nhảy nhót đồng mì
Tim tôi sắt lạnh anh thì gang nung.

Đã lâu anh gửi đôi dòng
Đầy vơi nước mắt nỗi lòng nhớ nhau
Tay không vũ khí có đâu
Thoảng cơn gió lạnh làm đau lá cành

Hẹn mùa sau cưới chúng mình
Dịu êm nắng ấm trời dành đôi ta
Chẳng còn sợ lạnh, sói già
Lòng tôi ủ ấm như là lanh, len

Phao đồn anh chết bao tin
Đông qua Xuân lại con tim rối bời
Lặng nghe gió rít ngoài trời
Cửa cài then chặt để rồi đêm đêm…

Sợ lo chúng cướp của em
Bàn tay đôi mắt thân quen lâu rồi
Chúng nghiền da thịt, nụ cười
Vẫn chờ vẫn đợi đường đời rõi theo.

Dịch thơ :  Nguyễn Duy Yên  (9-2015)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
lăng mộ đá toyota thanh hóaRèm văn phòng