0 nhận xét
0 nhận xét

Thơ bạn bè


                                                                   Ảnh Internet

                            TẾT NHỚ MẸ

                        Tới nay vắng mẹ tám mùa xuân
                        Tết đến càng thêm nhớ bội phần
                        Mẹ đã đi xa về cõi Phật
                        Con buồn vắng mẹ thấy bâng khuâng.

                        Những ngày có mẹ ở bên tôi
                        Đón Tết mừng vui rộn tiếng cười
                        Mẹ đón các con về chúc Tết
                        Giao thừa pháo nổ khắp nơi nơi.

                        Mẹ bảo: Lại thêm một tuổi trời.
                        Chúc cho con cháu lộc sinh sôi
                        Gia đình hạnh phúc từ nguồn gốc
                        Thịnh vượng,an khang , đức để đời.

                        Tết đến xuân về nhớ mẹ tôi
                        Con nhìn ảnh mẹ dạ bồi hồi
                        Bàn thờ ngũ quả hương thơm ngát
                        Con mẹ lại thêm một tuổi rồi

                                  Trưa mồng năm Tết
                                       (14-2-2013)

                        Viết tại quê nhà Gia bình-Bắc ninh

                                Nguyễn thi Ngọc Bích


             Kính gửi : bà Đoàn Kim Vân
             Sau khi đọc tập thơ "Biển đời" bà tặng tôi.

                                Nguyễn Thị Ngọc Bích
                        Phó chủ tịch MTTQ phường Văn miếu

            Cảm ơn bạn tặng sách thơ
            "Biển đời" rộng lớn bến bờ mênh mông
            Hồn thơ lai láng khôn cùng
            Gặp nhau bởi tiếng tơ lòng hòa chung.

                                     2-2013

                                  Ngọc Bích
0 nhận xét

Thơ bạn bè

                                                                      Ảnh Internet

                    LỜI QUÊ CHÂN TÌNH

      Em tặng chị Đoàn Kim Vân, người chị kính mến,
      nhân dịp chị về thăm quê- Thụy lôi, Tiên Lữ, Hưng Yên.

                             Thụy Lôi  06-11-2013
                             Em Nguyễn Ngọc Anh

Tiết Đông Quý Tỵ về quê
Em biết lòng chị bộn bề yêu thương
Giữa trang viên cuộc đời thường
Chị hồi tưởng lại chặng đường gian nan
Giờ đây Phúc, Lộc vẹn toàn
Kiên trì sáng tạo mở mang tâm hồn.

" Hưởng tư chất hai bên gia giáo"
" Dạy cháu con nở lộc đơm hoa"
Hôm nay em đến thăm nhà
Hàn huyên câu chuyện đậm đà chị em
Hiểu lòng càng mến chị thêm
Sợi thương sợi nhớ nỗi niềm tình quê.

 Nguyễn Ngọc Anh( 4-10- Quý Tỵ)
Viết bài thơ này nhân dịp mấy cô em dâu họ Nguyễn Ngọc
 vào thăm chị ở quê.hương.
0 nhận xét

Viết trên tường(Thơ dịch)

                                                                         Ảnh Internet

JEAN CAYROL

Ecrit sur le mur

J'appartiens au silence
a l'ombre de ma voix,
aux murs nus de la foi,
au pain dur de la France.

J'appartiens au retour,
a la porte  fermée ,
qui frappe dans la cour,
qui frédonne la paix,

L'aube nourit la terre,
a la source du feu,
J'appartiens au ciel bleu
Qui souffre sur la pierre.

DỊCH THƠ

Viết trên tường

Tôi biết rằng tôi của lặng yên
Tiếng tăm lan tỏa tới bao miền
Mảnh tường trơ trọi mà tin cậy
Pháp quốc mì khô vị đã quen

Tôi có đi đâu mà trở lại,
Bên ngoài cửa đóng khóa cài then
Trước sân ai gọi tên tôi đó
Tiếng hát hòa bình thoáng dịu êm

Ngọn lửa khởi đầu nuôi trái đất
Bình minh tỏa sáng ánh ban mai
Hiện thân tôi của trời xanh thẳm
Đau đớn trên mình đá với tôi.

Nguyễn Duy Yên dịch .

0 nhận xét

Thơ dịch

Maurice Maeterlinck (1862-1949)
ON EST VENU DIRE
On est venu dire,
(Mon enfant, j ai peur)
On est venu dire
Qú il allait partir…
Ma lampe allumée .
(Mon enfant j’ ai peur)
Ma lampe allumée
Me suis approchée…
A la première porte.
(Mon enfant j’ ai peur)
A la première porte.
La flamme a tremblé…
A la seconde porte.
(Mon enfant j’ ai peur)
A la seconde porte.
La flamme a parlé.
A la troisième porte
(Mon enfant j’ ai peur)
A la troisième porte .
La lumière est morte…
Dịch thơ :
HỌ ĐÊN NÓI VỚI MẸ
Họ đến nói với mẹ
Nghe sợ lắm con ơi
Họ đến nói với mẹ
Bố đã đi xa rồi
Mẹ thắp ngọn đèn sáng
Cho đỡ sợ con ơi
Mẹ thắp ngọn đèn sáng
Đi dần vào tới nơi
Đến bên cửa thứ nhất
Con ơi sợ làm sao
Tới bên cửa thứ nhất
Ngọn đèn cứ đảo chao
Bước tới cửa thứ hai
Mẹ càng sợ con ơi
Đến bên cửa thứ hai
Ngọn đèn như ngỏ lời
Tới bên cửa thứ ba
Hoảng sợ lắm con ơi
Tới bên cửa thứ ba
Anh đèn phụt tắt rồi.
Nguyễn Duy Yên dịch
0 nhận xét

Thơ dịch

Sully Prudhomme (1839- 1907)
LES YEUX
Bleus ou noirs, tous aimés, tous beaux
Des yeux sans nombre ont vu I’aurore ;
IIs dorment au fond des tombeaux,
Et le soleil se lève encore.
Les nuits, plus douces que les jours,
Ont enchanté des yeux sans nombre ;
Les étoiles brillent toujours,
Et les yeux se sont remplis d’ombre.
Oh ! qu’ils aient perdu le regard,
Non, non, cela n’est pas possible !
Ils se sont tournés quelque part ,
Vers ce qu’on nomme I’invisible.
Et comme les astres penchants
Nous quittent, mais au ciel demeurent,
Les prunelles ont leurs couchants,
Mais il n’est pas vrai qu’elles meurent.
Bleus ou noirs, tous aimés, tous beaux,
Ouverts à quelque immense aurore,
De l’autre côté des tombeaux,
Les yeux qu’on ferme voient encore.
Dịch thơ :
NHỮNG ĐÔI MẮT
Xanh hay đen, đều đáng yêu, đều đẹp
Những đôi mắt nhìn về phía rạng đông
Dù đôi mắt đã nằm yên dưới mộ
Thì mặt trời vẫn mọc ở đằng đông .
Ngày chẳng giống đêm, đêm trời dịu mát
Khiến cho bao con mắt đắm nồng say
Tinh tú bao la đua nhau lấp lánh
Bóng tối phủ dầy, mắt chẳng có hay.
Đâu có phải mắt không nhìn thấy nữa
Không, không mắt vẫn hoạt động bình thường
Đang hướng tới nơi nào xa xăm lắm
Chốn ấy vô hình nhưng rất mực yêu thương.
Các vì sao hiện lên trong đêm tối
Rồi khuất đi nhưng vẫn ở bầu trời
Mắt nhắm lại chưa phải là đã chết
Sao và người, từa tựa giống nhau thôi.
Xanh hay đen, đều đáng yêu, đều đẹp
Phóng mắt nhìn vô tận lúc rạng đông
Phía bên kia bao nhiêu là mộ chí
Mắt nhắm rồi ,còn mãi mãi sáng trong.
Nguyễn Duy Yên dịch
Ảnh : Internet
0 nhận xét

Thơ dịch







                                                               Ảnh Internet


Victor Hugo (1802-1885)




DEUX CRÉPUSCULES
Le soleil déclinait. Le jour prompt à le suivre
Brunissait à l’ horizon; sur la pierre d’ un champ
Un vieillard, qui n’ a plus que peu de temps à vivre,
S’était assis pensif, tourné vers le couchant.
C’ était un vieux pasteur, berger dans la montagne,
Qui jadis, jeune et pauvre, heureux, libre et sans loi,
À l’ heure où le mont fuit sous l’omble qui le gagne,
Faisait gaîment chanter sa flûte dans les bois.
Maintenant riche et vieux, l’ âme du passé pleine,
D’une grande famille aïeux laborieux,
Tandis que ses troupeaux revenaient de la plaine,
Détaché de la terre, il contemplait les cieux.
Le jour qui va finir vaut le jour qui commence.
Le vieux pasteur rêvait sous cet azur si beau.
L’ océan devant lui se prolongeait immense
Comme l’ espoir du juste aux portes des tombeaux.
Ô moment solennel ! Les monts, la mer farouche,
Les vents, faisaient silence et cessaient leur clameur.
Le vieillard regardait le soleil qui se couche;
Le soleil regardait le vieillars qui se meurt.
Dịch thơ:
HAI CẢNH HOÀNG HÔN
Ngày sắp hết, khi vầng ô đổ xuống
Chân trời xa, xám đục một mầu tro
Có cụ già, ngồi im trên phiến đá
Giữa cánh đồng, tính tuổi của trời cho
Nhớ núi, ngày xưa chăn nuôi vất vả
Tuổi thơ nghèo, mà sung sướng tự do
Nhớ khoảnh khắc, núi chìm vào bóng tối
Giữa rừng xanh, vui thổi sáo nô đùa
Nay đã giầu, thì tuổi già ập đến
Ký ức đầy, tưởng nhớ quãng ngày thơ
Nhưng vẫn chăm lo xây dựng cơ đồ
Chủ nhân ông, một gia đình đông đúc
Cụ bâng khuâng ngắm trời cao, đất rộng
Nhìn đàn chiên, đang rời khỏi cánh đồng
Trông trời cao, cụ nghĩ ngợi mung lung
Ngày sắp đi qua, bằng ngày mai đến
Trước mặt, là đại dương mênh mông biển
Vững lòng tin, quân tử trước nấm mồ
Mặc núi cao, và biển dữ sóng xô
Gìơ trọng thể, gió ngừng trong im lặng
Cụ ngắm mặt trời, đang dần dần tắt
Mặt trời tà, ngắm cụ lúc tàn hơi.
NGUYỄN DUY YÊN dịch
Ảnh : Internet
0 nhận xét

Thơ dịch

                          Le fossoyeur(Geoges Brassens-sinh 1921)

                                 Dieu sait que je n'ai pas le font méchant
                                 Que je ne souhaite jamais la mort des gens
                                 Mais si l'on ne mourait plus
                                 Je révrais de faim sur mon talus
                                 Je suis un pauvre fossoyeur.

                                 Les vivants croient que je n'ai pas de remords
                                 A gagner mon pain sur le dos des morts
                                 Mais cà me tracasse et d'ailleurs
                                 Je les en terre a contre coeur
                                 Je suis un pauvre fossoyeur.

               Dịch thơ

                                          Người đào huyệt

                                   Có trời biết tâm tôi không hề độc ác
                                   Chẳng cầu mong ai phải chết bao giờ
                                   Nhưng nếu người ta không ai chết cả
                                   Cái đói sẽ theo tôi xuống nấm mồ
                                   Khổ cái thân tôi người đào huyệt.

                                   Những người sống tưởng tôi không ân hận
                                   Kiếm miếng ăn trên lưng người chết bi ai
                                   Tự thấy lòng mình sao buồn day dứt
                                   Phải chôn ai trong lòng đất u hoài
                                   Khổ cái thân tôi người đào huyệt.

                                              Người dịch : Nguyễn Duy Yên
0 nhận xét

Thơ dịch

Le dernier poème
    (Robert Dernos 1900-1945)


J'ai rêve tellement fort de toi 
J'ai tellement marché,tellement parlé
Tellement aimé ton ombre
Qu'il ne me reste plus rien de toi


Je me reste d'être l'ombre parmi les ombres
D'être cent fois plus ombre que l'ombre
D'être l'ombre qui viendra et reviendra
dans ta vie ensoleillé.


Dịch thơ


Bài thơ lần cuối


Da diết nhớ em dạ bồi hồi
Chân đi miệng nói mãi khôn nguôi
Bóng em vương vấn theo ngày tháng
Còn lại rỗng không giữa cuộc đời


Chiếc bóng anh mang nặng chữ tình
Bóng nhòa trong bóng hỡi em xinh
Quen thân ôm cả trăm lần bóng
Êm thắm đời em đẹp dáng hình


 Người dịch : Nguyễn Duy
0 nhận xét

Thơ dịch

                                                                        Ảnh Interrnet

SANS TITRE (Victor Hugo-1802-1885)

Enfant! Si j'étais roi,je donnerai l'empire
Et mon char,et mon sceptre,et mon peuple à genoux
Et ma couronne d'or et mes bains de porphyre
Et mes flottes,à qui la mer ne peut suffire
Pour un regard de vous.

Si j'étais Dieu,terre et l'air avec les ondes
Les anges , les démons courbes devant ma loi
Et le profond chaos aux entrailles fécondes
L'étermité,l'espace,et les cieux et les mondes
Pour un baiser de loi.

Dịch thơ


Không đề


Nếu là Hoàng đế sẽ cho em
Vương trượng long sa với uy quyền
Vương miện bằng vàng ,buồng tắm đẹp
Thần dân quỳ gối gót chân sen.

Hạm đội của ta giữa biển khơi
Dưới tầm đôi mắt của em thôi
Nếu là thượng đế cho em cả
Trái đất,biển xanh với khí trời.

Luật pháp của ta cả thế gian
Thiên thần quỷ dữ phải quy hàng
Đất trới sự sống sinh sôi nở
Rồi sẽ chìm sâu cõi vĩnh hằng.

Xáo trộn hanh tinh trái đất tròn
Không gian hỗn độn sóng nguồn cơn
Công danh quyền quý đều quên lãng
Để nhận tình em một nụ hôn.

  Người dịch : Nguyễn Duy Yên
0 nhận xét
0 nhận xét

Thơ dịch


                                                                Ảnh Internet

LE DÉPART (Guillaume Apollinaire)

Et leurs visages étaient pâles
Et leurs sanglots étaient brises

Comme la neige aux purs pétales
Ou bien tes mains sur mes baisers
Tombaient aux feuilles automnales.

Dịch thơ


 RA ĐI


Người đi khuôn mặt xanh xao
Chia ly nước mắt dâng trào hàng mi


Hoa trong như tuyết khác gì
Môi anh em đặt tay thì giống nhau
Lá thu vàng rụng rơi mau.


  Người dịch :Nguyễn Duy Yên
0 nhận xét

Thơ dịch


                                                            Ảnh Internet

        PLEURE - David Diop (1927-1960)


                           Sénégal


Pleure . Ta route est longue
Pleure. ton fardeaux est lourd
Pleure surtout. Ta peau est noire
Et pourtant
Chanter c'est ta vie
Danser ta joie
Aimer son desir.


DỊCH THƠ


   KHÓC 


Khóc ư, hỏi khóc làm gì?
Đôi vai nặng gánh quản chi đường dài
Màu da đen áo phủ ngoài
Đem ca,múa,hát dâng đời niềm vui
Thương yêu tất cả mọi người
Ước sao đạt được là lời cầu mong.


    Người dịch : Nguyễn Duy Yên
0 nhận xét
0 nhận xét

Thơ dịch


                                                            Ảnh Internet

LES RIVES ADOLESCENTES


             Mohammed dib (Algérie)


Ailleurs
sera le paysage
Je t'attends
la-bas
il fera beau
Sur les rives abdolescentes
et tu sera belle
le sais-tu?


Dịch thơ


   DÒNG SÔNG TUỔI THƠ


Phong cảnh nơi đây thật hữu tình
Anh chờ em tới hỡi em xinh
Dòng sông đương độ mang hương sắc
Em đến tăng thêm đẹp dáng hình.


   Người dich :Nguyễn Duy Yên