0 nhận xét

Chùa Trấn Quốc

                                                                    Ảnh Internet

Hai bài thơ TRẤN QUỐC MỘT
CHIỀU THU & CẢM HOÀI ĐÊM
TRĂNG CHƠI THUYỀN HỒ TÂY
của Đoàn Kim Vân đăng trên báo
NGƯỜI HÀ NỘI  số 3 ra ngáy 9-01-2015.

TRẤN QUỐC MỘT CHIỀU THU

Tây Hồ nổi tiếng tự ngàn xưa
Trấn Quốc lưu danh một cảnh chùa
Đã trải bao đời sương với gió
Từng qua mấy độ nắng cùng mưa
Tháp soi bóng nước chiều êm ả
Chuông vọng từng mây nắng nhạt thưa
Lãng đãng sương thu hồ gợn sóng
Heo may se lạnh gió đầu mùa.

                   Kim Vân

CẢM HOÀI ĐÊM TRĂNG
CHƠI THUYỀN HỒ TÂY

Rập rờn sóng nước Hồ Tây
Mái chèo vỗ nhịp nước mây quyện trời
Màn đêm lấp lánh sao rơi
Chuông chùa văng vẳng bồi hồi canh thâu
Nổi chìm bao cuộc bể dâu
Xin đừng quên lãng cho đau lòng hồ
Lạnh lùng con nước trơ trơ
Thăng Long sánh với Tây Hồ ngàn năm
Trải bao binh biến thăng trầm
Mặt hồ soi bóng chị Hằng đêm đêm
Giăng tơ trong ánh hoa đèn
Sương khuya mờ ảo con thuyền đung đưa
Cảnh tình nửa tỉnh nửa mơ
Lênh đênh mặt nước Tây Hồ dạo chơi
Lững lờ dăm đám mây trôi
Vầng trăng chia sẻ đầy vơi với hồ
Từ ngàn xưa đến bây giờ
Tây Hồ còn đó bài thơ trữ tình

        Đoàn Kim Vân

0 nhận xét

Thi sĩ đón xuân

                                                                       Ảnh Internet
Hai bài thơ :THI SĨ ĐÓN XUÂN
và CHIỀU XUÂN của DUY YÊN
Đăng trên báo NGƯỜI HÀ NỘI
số 3 ra ngày 9-01-2015.

THI SĨ ĐÓN XUÂN

Mỗi năm một lần Tết
Gặp lại sắc hoa đào
Đường vui như chảy hội
Đất trời cũng đảo chao

Lạc lối vào dòng người
Đua nhau đi sắm Tết
No mắt ngắm nhìn đời
Mặc mưa phùn gió rét

Vui gì bằng vui Tết
Khổ gì bằng tiền hết
Công nợ kẻ đến đòi
Vợ con thì chì chiết

Thanh bần trong cuộc sống
Thơ bán chẳng ai mua
Lấy gì mà sắm Tết
Chuyện thật tưởng như đùa

Nàng xuân tươi hớn hở
Thăm hỏi thi sĩ nghèo
Nằm suông chờ đón Tết
Nghe khúc hát mưa reo

Lặng nhìn thiên hạ Tết
Rượu nhạt thơ đôi vần
Niềm tin từ đâu đến
Quên hết cả gian truân

Năm sau đào lại nở
Mùa xuân sẽ dần qua
Dòng đời trôi êm ả
Vẫn còn xuân với ta.

CHIỀU XUÂN

Nào có gì đâu một buổi chiều
Nắng vàng nhàn nhạt gió hiu hiu
Từ đâu xuân đến hồn nhiên quá
Cười bảo sao mà rõ đáng yêu

Nàng rắc vào tôi một chút men
Say hồn bay bổng tưa du Tiên
Thiên đường cao ngất xa vời vợi
Lắm kẻ si tình vẫn muốn lên

Ai biết xanh kia nó thế nào
Một vùng Tiên cảnh đẹp ra sao
Có xuân trên ấy hay không nhỉ?
Tiếng sáo thiên thai tự thuở nào

Và có gì đâu có thế thôi
Yêu xuân yêu cảnh lại yêu người
Đọc thơ kim cổ ru hồn mộng
Mờ ảo sương chiều lãng đãng rơi.

               DUY YÊN
0 nhận xét

Không Gian thơ Đoàn Kim Vân - Đoàn Xuân Quỳ




0 nhận xét

Qua thôn Vĩ Dạ nhớ người xưa


Thuyền ai đậu bến sông trăng đó?
Có chở trăng về kịp tối nay
Hàn Mặc Tử
Cô gái nhãn lồng vô xứ Huế
Thăm thôn Vĩ Dạ một chiều mơ
Xóm nhỏ chênh vênh trên cồn Hến
Ngang sông cầu bắc nối đôi bờ
Dừng chân ngắm cảnh lòng man mác
Ngỡ tiếng ai kia đứng gọi đò
Bãi ngô xanh mướt tìm đâu thấy
Khóm trúc hẳn còn trong ý thơ
Có lẽ nơi đây Hàn Mặc Tử
Chút tình gửi lại chốn hoang sơ
Thuyền ai đậu bến bên sông lạnh
Đón trở trăng về trả khách thơ
Hàng tre soi bóng lay theo gió
Vườn cau đau đáu nhớ người xưa
Cơm Hến, chè Ngô chào đón khách
Nhớ mãi ân tình buỗi tiễn đưa
Đọng lai bài thơ “ Thôn Vĩ Dạ”
Rảo bước ra về nắng nhạt thưa.
Chiều Vĩ Dạ
8-5-2002
Festival Huế2002
Bấm vào đây để nghe bài “Qua thôn Vĩ Dạ nhớ người xưa” (Thơ: Đoàn Kim Vân. Trình bày: NSƯT Dạ Lệ):
Ảnh : Internet

Nghe nhạc
0 nhận xét

Hà Nội vào thu


Thu đã về đây dịu bóng hè
Tình thu lay động gợi hồn quê
Thu đi, thu lại, mang hương sắc
Một thoáng heo may gió lạnh về.
Hoàn Kiếm lung linh bóng nước hồ
Soi mình hàng liễu rủ buông tơ
Hà Nội vào thu trời se lạnh
Gợi cảm cho đời bao ý thơ.
Lá trút theo mùa rơi rụng nhanh
Mưa bụi, sương giăng động lá cành
Người đi vội vã đường chen chúc
Cô gái quê Vòng bán cốm xanh.
Tiếng rao lanh lảnh gánh hàng rong
Vang, đỏ xen nhau bưởi với hồng
Rộn ràng thiếu nữ, khoe mùa cưới
Còn đợi ai đây gái chửa chồng.
Bấm vào đây để nghe bài: “Hà Nội vào thu” (thơ Đoàn Kim Vân. trình bày NSUT Vương Hà)
Ảnh : Internet


0 nhận xét

Say trăng



Trăng huyền diệu cứ đêm đêm toả sáng
Gợi hồn thơ dệt mộng những đêm say
Triệu triệu ngôi sao đua nhau lấp lánh
Lững lờ trôi bàng bạc áng mây bay

Tinh tú nhẹ rơi tan vào vũ trụ
Uống cạn trăng cùng trái đất thầm quay
Người ta bảo Tiên trên trời đẹp lắm
Thấy gì đâu! Cao vời vợi chín tầng mây

Ta chỉ thấy trăng sao trên bầu trời xa thẳm
Chị Hằng Nga in bóng giữa tầng mây
Chú Cuội cây đa đã đi vào huyền thoại
Canh trái đất này bao cuộc đổi thay

Và cuốn hút những cuộc tình nhân loại
Ôm trăng vào nhè nhẹ giữa vòng tay
Khát vọng thi nhân từ ngàn đời vẫn khát
Trăng là linh hồn trong đêm tối ta say.








                Thơ Đoàn Kim Vân
                    Tháng 10-2000
Bấm vào đây để nghe bài: “Say trăng” (thơ Đoàn Kim Vân, trình bày NS Văn Chương)

Ảnh : Internet


0 nhận xét

Mùa hoa nhãn




Bên dòng sông Luộc quê tôi
Thơm mùa hoa nhãn có người tôi thương

Rặng nhãn ven đê quê hương tôi đó
Phố trải dài, sông Luộc chảy êm trôi
Tuổi thơ tôi qua bao mùa hoa nhãn
Đậm hương nồng những kỷ niệm xa xôi
Nhớ buổi tan trường, trời chiều dịu nắng
Lũ bạn bè ngồi xúm xít vui chơi
Ngắm lá biếc trổ cành vàng tán rộng
Chợ chiều tan khách tản vắng thưa rồi
Chuyến đò ngang mấy cánh buồm ngược gió
Hạ chớm về hoa nhãn toả hương rơi
Đời phiêu lãng qua đi như giấc mộng
Tóc phai màu dừng gót chốn quê tôi
Vẫn con đê với dòng sông vỗ sóng
Đôi bờ xanh cùng nhịp bước sánh đôi
Hoa nhãn nở sắc vàng tươi óng ả
Bầy ong bay tìm mật tới hôn môi
Hương vị quê hương gieo vào nỗi nhớ
Nặng tình đời: Hương nhãn trái tim tôi.
Tháng 3-2001
Bấm vào đây để nghe bài: “Mùa hoa nhãn” (thơ Đoàn Kim Vân, trình bày NSUT Hồng Liên)
Ảnh : Internet



0 nhận xét

Tình trăng nước



Cõi hư vô tuy không mà thật
Cõi trần gian có thật mà không
Trăng nước đôi ta xa cách biệt
Trọn đời mang nặng mối tình câm
Lòng anh trong trắng riêng em biết
Tròn trĩnh canh khuya buổi đêm rằm
Trần gian lắm kẻ yêu nhau thế
Hững hờ như gió thổi vờn trăng
Trăm sông rồi cũng trôi ra biển
Còn lại cô đơn một chị Hằng
Từng cơn trời giận gây giông tố
Anh thành tàn bạo của trần gian
Trên cung nguyệt quế em buồn nhỉ
Có một tình nhân quá phũ phàng
Trái đất mênh mông em biết đấy
Duyên mình người thấp kẻ trên cao
Anh đành ôm hận, tình đôi lứa
Em thì ngăn cách giữa vì sao
Chú cuội, cây đa ngơ ngẩn quá
Thương em bạc phận kiếp má đào
Chốn ấy bồng lai xa vời vợi
Anh kẻ si tình mộng chiêm bao
Trăng gió làm anh thành bão tố
Chỉ em mới biết bởi vì sao ?
Hiền lành thế mà thành bạo chúa
Nhân loại buồn như gặp binh đao
Hiền lành thế mà sao dữ dội
Nước trào dâng lũ lụt thét gào
Cửa nát, nhà tan, đời thê thảm
Nghiêng ngả sầu riêng quá nghẹn ngào
Ôm trọn bóng em trong hình nước
Gửi hồn lên tít tận trời cao
Tha thiết yêu em, yêu da diết
Thật thật, hư hư biết thế nào ?
Ôi, ta chỉ còn yêu trái đất
Với tình đời có thật của ta
Có ánh trăng, sông nước hiền hòa
Có người yêu bằng xương bằng thịt
“Sự thật”, đó là tất cả cái ta yêu
8- 1996.
Trích trong tập “Tiếng lòng”
Bấm vào đây để nghe bài: “Tình trăng nước” (thơ Nguyễn Duy Yên, trình bày NSUT Linh Nhâm)
Ảnh : Internet


0 nhận xét

Xuân với tôi


Đã thấy xuân về lòng phơi phới.
Từ độ đông sang rụng lá vàng.
Nụ đào chúm chím hong trong nắng.
Sắc hồng nở rộ đón xuân sang.
Ai biết xuân vui nó thế nào?…
Khoảnh đời trầm bổng dạ nao nao.
Ngẩn ngơ thi sĩ quanh hồn mộng
Tìm ý thơ xuân đến dạt dào.
Xuân từ đâu đến hỡi xuân ơi !
Xuân tặng thêm ta một tuổi đời.
Dan díu, với xuân chừng bao độ.
Mà thấy xuân đi tiếc của trời.
Ta lại đi tìm ý thơ xuân.
Chẳng vướng buồn đau hết nợ nần.
Tìm lại hương xưa hồn đất nước.
Đọng lại trong mình bóng cố nhân.
Nàng xuân âu yếm báo tin vui.
Xanh biếc màu xanh của đất trời
Nắng ấm lên rồi cây trồi lộc.
Ta yêu mình lắm, hỡi xuân ơi !
Mồng 1 Tết Đinh Mão 1987

Bấm vào đây để nghe bài: “Xuân với tôi” (thơ Nguyễn Duy Yên, trình bày NSUT Linh Nhâm)

Ảnh : Internet


0 nhận xét

Chiều Đà lạt


Bấm vào đây để nghe bài hát: “Chiều Đà Lạt” (thơ Đoàn Kim Vân, nhạc Thanh Hà, trình bày NSUT Kim Tiến)




0 nhận xét

Tình trăng biển


Bấm vào đây để nghe bài hát “Tình trăng biển” (Thơ: Đoàn Kim Vân. Nhạc: Lê Quốc Lâm. Trình bày: Ca sĩ Trọng Thành):
Ảnh : Internet





0 nhận xét

Nhớ quê


Tuổi thơ, nay đã qua rồi
Tính ra đã quá nửa đời xa quê
Nhớ sao những buổi trưa hè
Tiếng ru xen lẫn tiếng ve kêu hoài
Nhớ ngày đi học lớp hai
Tung tăng cặp sách trên vai tới trường
Nhớ ao, chuôm, nhớ con đường
Nhớ từng hòn đá, mảnh vườn gốc tre
Lối xưa, đường cũ, đi về
Bạn bè đâu cả? Hồn quê nặng tình
Nhớ cây đa, nhớ mái đình
Giếng thơi trong mát soi mình thay gương
Mỗi mùa lúa chín hương thơm
Đồng quê nhộn nhịp thóc, rơm đầy nhà
Đẹp sao tổ ấm quê ta
Sáo diều văng vẳng như là tiếng ru
Nhớ về một sớm mùa thu
Cờ sao đỏ rợp, bóng thù xua tan
Xa rồi, năm tháng thời gian
Mà sao, nhớ quá, xóm làng thân yêu
Nhớ con sông, nhớ những chiều
Con đê vắng, mấy xóm nghèo bên sông
Ăn quả nhớ đến người trồng
Lớn lên bởi có tấm lòng quê hương.
Một ngày Đông 1996
Bấm vào đây để nghe bài: “Nhớ quê” (thơ Đoàn Kim Vân, trình bày NSUT Thuý Mùi
Ảnh : Internet



0 nhận xét

Một lần thăm Huế - Nguyễn Duy Yên



Ảnh: Internet

Sông Hương có tự bao giờ
Điểm tô cho Huế mộng mơ kinh thành
Biển, trời, nước biếc, non xanh
Mai vàng mấy độ, xuân tình mấy trăng?
Thả hồn du khách chơi xuân
Đền đài, lăng tẩm, hoàng cung thuở nào
Chùa Từ Đàm đến Nam giao...
Dấu xưa còn đó, người vào hư không
Nắng mưa dầu dãi bao năm
Chiến chinh tàn phá, thăng trầm bao phen
Sông Hương, núi Ngự còn nguyên
Câu hò mái đẩy, con thuyền ngược xuôi
Dòng sông chia Huế làm đôi
Tràng Tiền mấy nhịp hai nơi nối liền
Dịu dàng giọng nói êm êm...
Mai đây xa Huế... khó quên tình người
Càng xem phong cảnh càng vui
Qua chùa Thiên Mụ, thăm nơi hoàng thành
Vui, buồn lay động tâm linh
Suy tư thấp thoáng bóng hình dáng xưa
Phi tần, cung nữ, quan, vua...
Lầu son gác tía say sưa tháng ngày
Đâu còn cảnh ấy ngày nay
Vết xưa in dấu chốn này làm ghi
Vui chân thăm thú kinh kỳ
Vật ngon, của lạ thứ gì cũng coi
Chợ Đông Ba khá đông người
Cũng thơ mộng lắm giữa đời hào hoa
Biết bao giờ mình lại qua
Nặng tình với Huế, dám xa xôi lòng
Mai về những nhớ cùng mong
Có ngày tái ngộ trên dòng Hương Giang

3-1997
0 nhận xét

Thắng cảnh Tây Hồ


Phủ Tây Hồ với Hồ Tây
In trong bóng nước vương đầy khói nhang
Sương pha ngả bóng chiều vàng
Mái chèo khua nước thuyền nan dập dềnh
Đường vào cửa Phủ thênh thênh
Đất lành gió mát trăng thanh đón chào
Thư nhàn tìm thú tiêu dao
Mênh mang sóng nước cảnh nào đẹp hơn
Ven hồ sen toả hương thơm
Hồi chuông chiêu mộ sớm hôm thỉnh cầu
Người xưa nay ở nơi đâu?
Đền đài rêu phủ nhuộm màu thời gian
Thăng Long rực rỡ tên vàng
Đường vui đô thị mở mang cõi bờ
Phủ Tây Hồ cảnh như mơ
Người đi cầu phúc ”nam mô di đà”
Cửa từ bi rộng bao la
Linh thiêng đất thánh ngôi nhà thập phương
Đêm ngày nghi ngút khói hương
Ngàn năm sáng mãi mặt gương Tây Hồ.
Tháng 8-2002
Bấm vào đây để nghe bài: “Thắng cảnh Tây Hồ” (thơ Đoàn Kim Vân, trình bày NSUT Thanh Hoài)
Ảnh : Internet



0 nhận xét

Chiều mưa biên giới


Hoàng hôn đi vội mây ngàn trôi
Nhớ lắm người thương tận cuối trời
Biên giới mờ sương chiều tím ngắt
Lòng buồn khoảnh khắc thấy chơi vơi
Một tiếng chim kêu một giọt buồn
Rừng reo gọi gió, gió muôn phương
Anh lính biên thuỳ canh biên giới
Mắt sáng thu tròn cả nước non.
Dấu giầy mòn gót chốn nơi đây
Núi cao hiểm trở giữa trời mây
Nhac rừng tiếng lá kêu xào xạc
Mưa đổ ào ào gió cuốn bay
Bóng nhoà đêm tối giữa rừng cây
Gĩư vững biên cương ngày lại ngày
Chiều mưa biên giới sao buồn thế
Nơi ấy quê nhà em có hay?
Đông Bắc một chiều mưa
8-1995
Bấm vào đây để nghe bài: “Chiều mưa biên giới” (thơ Nguyễn Duy Yên, trình bày NSUT Hồng Liên- NS Văn Chương)
Ảnh : Internet